THƠ VUI VỀ VẬT LÝ
Đăng ngày 30/10/2015 bởi admin



THƠ VUI VỀ VẬT LÝ

Người sưu tầm: Hà Khương Duy

 

1. TÌNH CA VẬT LÝ

Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt Trăng
Nếu em là hạt nhân
Anh sẽ làm điện tử
Nếu em là điện tử
Anh – Điện thế rất cao
Để dòng điện qua mau
Đưa tình đi muôn hướng
Nếu em là ánh sáng
Anh là pin mặt trời
Anh đón em khắp nơi
Dâng cho đời năng lượng
Em – đại lượng vô hướng
Anh – đại lượng vectơ
Bình phương anh ngẩn ngơ
Hai chúng mình là một
Sét tình anh đột ngột
Tình em cột thu lôi
Và những trận mưa rơi
Bình yên trong dịu mát
Còn nếu em là sắt
Anh sẽ là nam châm
Để chúng mình gần hơn
Trong lực từ thương nhớ
Em – ngôi sao nào đó
Giữa thiên hà xa xôi
Kính thiên văn muôn nơi
Anh dõi nhìn em đó
Vũ trụ bao la thế
Nhưng có nghĩa gì đâu
Khi người ta yêu nhau
Mọi cái đều có thể…….

 

2. DAO ĐỘNG

 

Trái tim anh đang dao động điều hòa

 Khi em đến bỗng lệch pha dao động

 Suối tóc em tỏa từ trường rất rộng

 Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh Ánh mắt em những ánh sáng long lanh

Qua lăng kính hóa bảy màu rực rỡ

Nghe tiếng em ngân qua từng hơi thở

 Sao ngọt ngào như tiếng vọng âm thoa Môi em cười tựa những cánh hoa

 Làm dao động sóng lòng trên mặt nước Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước Chuyển động đều theo làn gió thỏang qua Đứng cách em một bước sóng lamđa

 Sao bỗng thấy con tim anh tỏa nhiệt

Tận sâu thẳm tâm hồn anh đã biết

 Hai quả tim đang dao động cùng pha

 

3. Thơ tình Vật lý

Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
Ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu.


 

 

 







Các tin bài khác


1